DDAA 2026: Tận hưởng và sáng tác, chúng mình đã nhận lại rất nhiều
Sau những ngày liên tục đi, vẽ, làm việc nhóm, khảo sát và trò chuyện, DDAA 2026 đã khép lại. Nhưng có một chi tiết nhỏ vẫn ở lại sau lễ Bế mạc: những tấm bảng tên của thí sinh đã kín chữ ký.
Trên đó có chữ ký của thầy cô, bạn bè, chuyên gia và cả những người chỉ mới gặp nhau vài ngày trước. Một tấm bảng tên vốn chỉ để nhận diện người tham gia, sau 5 ngày ở Đà Lạt, lại trở thành nơi lưu giữ những cuộc gặp gỡ. Có lẽ đó cũng là cách những người trẻ mang DDAA 2026 về nhà, tạm biệt Đà Lạt, nơi xứ sở sương mù luôn khắc khoải và đong đầy cảm hứng cho những tâm hồn nghệ thuật. Không chỉ bằng những bản vẽ hay sản phẩm sáng tác, mà bằng những cái tên, câu chuyện và ký ức đã kịp có với nhau trong những ngày cùng sống, cùng làm việc giữa vùng cao nguyên.
Những tấm bảng tên đầy chữ ký
Chỉ một thoáng sau lễ Bế mạc, những tấm bảng tên đã thay đổi diện mạo. Từng mảnh giấy nhỏ đeo trước ngực, vốn chỉ dùng để nhận diện ban đầu, nay đã chật kín những dòng chữ ký, lời chúc, số điện thoại hay nét vẽ nguệch ngoạc từ thầy cô, chuyên gia và bạn bè mới quen. Đối với các bạn sinh viên, đây là chiếc “chứng nhận” cho những kết nối chân thành được nảy mầm giữa phố núi.
Bước vào cuộc thi, không ít bạn trẻ từng mang theo sự hồi hộp và lo lắng. Với Diệu Huyền, sinh viên Trường Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh, đây là lần đầu tiên bạn tham gia một kỳ Festival sáng tác tầm cỡ. Diệu Huyền bộc bạch: “Ban đầu tụi em cũng khá là lo lắng bởi vì đa phần sinh viên Kiến trúc nội thất chưa có nhiều sân chơi giao lưu như thế này. Lần này cũng chính là cơ hội để thử sức và tụi em học hỏi được rất nhiều, có vô vàn trải nghiệm cùng với tất cả mọi người”. Từ sự bỡ ngỡ ban đầu khi hỗ trợ đồng đội lên ý tưởng và vẽ tay các công đoạn, sự hoang mang mau chóng biến mất, nhường chỗ cho niềm vui sáng tạo và sự tự tin.
Bùi Minh Thức, sinh viên Trường Đại học Xây dựng Miền Trung, từng tham gia một số hoạt động giao lưu và sáng tác trước đây. Thế nhưng, bạn cho rằng DDAA 2026 vẫn mang đến một trải nghiệm rất riêng. Trong những ngày ở Đà Lạt, Thức có cơ hội cùng các bạn đến từ nhiều trường đi khảo sát, tham quan công trình, trao đổi về cách nhìn và cách làm. Thời gian không quá dài khiến các nhóm phải nhanh chóng làm quen và phối hợp. Nhưng cũng chính sự gấp rút ấy tạo nên một nhịp làm việc đặc biệt. Mỗi người mang theo một nền tảng, một cách quan sát và một cách tiếp cận khác nhau. Khi đặt cạnh nhau, những khác biệt ấy trở thành chất liệu để cùng tạo nên sản phẩm.
Với Trương Khả Tú, sinh viên Trường Đại học Xây dựng Miền Tây, điều đáng nhớ không nằm ở áp lực phải hoàn thành một sản phẩm thật hoàn hảo. Nhóm của Tú thống nhất thời gian, lộ trình và cách làm việc ngay từ đầu. Hai ngày sáng tác được tổ chức theo một nhịp độ vừa đủ để mọi người không phải thức đêm. “Chúng em có hai ngày để thực hiện, điều này giúp tinh thần luôn tỉnh táo và không bị áp lực. DDAA đúng chất của một không gian để người trẻ thỏa sức sáng tác”, Tú chia sẻ.
Nhớ Đà Lạt bằng những ngày đã sống hết mình
Hơn một tuần sau khi DDAA 2026 khép lại, những âm thanh của Festival có thể đã lắng xuống. Những nhóm sinh viên trở về trường, các tác phẩm ở lại phục vụ địa phương, những cuộc trò chuyện cũng quay về nhịp sống thường nhật. Nhưng Đà Lạt vẫn còn đó trong ký ức người trẻ bằng những điều rất khó gọi tên: một buổi sáng đi khảo sát, những con dốc, một công trình di sản cũ, những lần ngồi lại cùng nhau, hay một buổi tối mà ai cũng biết ngày mai hành trình sẽ kết thúc.
Đà Lạt vốn dĩ có khả năng dung hòa mọi cái tôi nghệ thuật. Với Trần Vĩnh Thắng, sinh viên Trường Đại học Xây dựng Miền Trung, DDAA 2026 không chỉ là một chuyến đi giao lưu học thuật mà là nơi để mở lòng và tìm lại cảm hứng sáng tạo thuần khiết. Từng tham gia nhiều kỳ thi ký họa trước đó, Thắng thừa nhận bản thân từng chịu không ít áp lực. Nhưng khi đặt chân đến đây, hòa mình vào không khí cởi mở giữa sinh viên các trường, mọi căng thẳng đều biến mất. Thắng gửi gắm tâm sự của mình: “Hãy cứ mạnh dạn thử sức và đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, đừng quá áp lực phải hoàn hảo và tận hưởng quá trình, vì mỗi trải nghiệm đều giúp mình học hỏi và trưởng thành hơn”.
Cái hay của DDAA 2026 nằm ở chỗ đánh thức chất nghệ sĩ sẵn có trong mỗi sinh viên các ngành sáng tạo. Có khi, cảm hứng bắt đầu từ những điều rất bình thường: một góc phố trên đường đi, một chi tiết của công trình, cách ánh sáng thay đổi trên triền dốc hay một câu chuyện tình cờ nghe được từ người bạn mới quen. Sáng tác ở Đà Lạt, vì thế, trở thành một hành trình tận hưởng đúng nghĩa. Có sự nhẹ nhõm khi hoàn thành tác phẩm, nhưng cũng có chút tiếc nuối khi những ngày cùng nhau sáng tác phải khép lại.
Bạn Vũ Thu Huyền, sinh viên Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, mang đến DDAA 2026 một lựa chọn có phần mạo hiểm. Bạn quyết định đi theo một hướng khác, tin vào trực giác và ý tưởng đã hình thành ngay từ khi nhận đề bài. Huyền bày tỏ: “Với em, một ý tưởng tốt hay không không chỉ nằm ở ý tưởng, mà ở cách mình chứng minh và biến nó thành tác phẩm. Nếu chưa tốt thì mình cải thiện, nếu đã tốt thì tiếp tục phát huy. Một cuộc thi có thể cho mình biết bài làm đang ở đâu, nhưng không thể quyết định mình có thể đi đến đâu. Quan trọng là sau mỗi lần thử, mình lại biết mình cần làm tốt hơn điều gì”. Có lẽ, đó cũng là điều DDAA 2026 muốn trao cho những người trẻ: không phải áp lực phải tạo ra một tác phẩm hoàn hảo, mà là cơ hội để thử, để sai, để khám phá một cách làm khác và quan trọng nhất, để hiểu mình có thể đi xa đến đâu khi dám bước ra khỏi vùng an toàn.
DDAA 2026 khép lại, những tấm bảng tên ngập tràn chữ ký đã được cất cẩn thận trong hành lý trở về. Các bạn trẻ ra về mang theo sự trưởng thành, lòng dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn và một tình bạn chân thành xuyên suốt chiều dài đất nước. Đà Lạt đã nhận của họ những nhiệt huyết, năng lượng của tuổi trẻ, và trao lại cho họ những ký ức rực rỡ của tuổi xuân. Đúng như thông điệp mà mỗi người tham gia đều tự cảm nhận được sau hành trình này: tụi mình đã tận hưởng, đã sáng tác, và đã nhận lại rất nhiều.